Không vô can, nhưng hạn chế bức xúc

LƯU Ý: TẤT CẢ NHỮNG GÌ DƯỚI ĐÂY KHÔNG CÓ NGHĨA MÌNH ĐỒNG TÌNH VỚI NHŨNG GÌ DT HAY MLP NÓI VÀ LÀM, ĐẶC BIỆT LÀ NHỮNG VẤN ĐỀ LIÊN QUAN ĐẾN NHẬP CƯ, KINH TẾ, THƯƠNG MẠI, TÀI CHÍNH, XÃ HỘI, Y TẾ, MÔI TRƯỜNG, TÔN GIÁO, NGOẠI GIAO, CŨNG NHƯ MỘT SỐ VẤN ĐỀ KHÁC NỮA.

Continue reading

Ngôn tình

Mình không hay bay tỏ quan điểm, nhưng đôi khi thấy cần phải làm mặc dù bao nhiêu người không đồng ý …

Ngừng xuất bản ngôn tình, rà soát toàn bộ sách văn học

Trích dẫn:

“Trong văn bản, Cục Xuất bản, In và Phát hành (Cục Xuất bản) yêu cầu các nhà xuất bản “không đăng ký xuất bản các đề tài ngôn tình”.

“Đây không phải là lần đầu tiên Cục Xuất bản siết chặt việc xuất bản sách ngôn tình. Trước đó, năm 2015, Cục đã có công văn yêu cầu các đơn vị không đăng ký xuất bản các đề tài ngôn tình, đam mỹ có nội dung sáo mòn vô bổ. Tuy nhiên, trả lời Tuổi Trẻ lúc đó, Cục trưởng Cục Xuất bản Chu Văn Hòa cho rằng đó chỉ là quyết định tạm thời.”

Quan điểm của mình:

Thứ nhất, mình rất không thích đọc ngôn tình, nhưng mình cảm thấy đặc biệt khó chịu đối với những người nhân danh “thuần phong mỹ tục” (vui lòng định nghĩa) và những gì họ cho là “đạo đức” để cấm người khác làm những gì khiến những người khác này cảm thấy vui. Mình không cho rằng bản thân có quyền phán xét việc một người khác làm gì đó cho niềm vui thích cá nhân của họ là tốt hay xấu. Không thích ăn một tô phở thì không ăn, đấy là kinh tế thị trường. Không thích sách ngôn tình thì không mua, đấy cũng là kinh tế thị trường. Nếu như cho rằng sách ngôn tình chiếm chỗ của sách (mà bạn cho là) bổ ích thì hãy ủng hộ sách bổ ích bằng cách mua nó. Hãy để thị trường tự điều chỉnh.

Thứ hai, ai định nghĩa thế nào là ngôn tình và thế nào là không ngôn tình? Liệu có một lằn ranh nào đó mà bên này là ngôn tình và bên kia là không ngôn tình không? Với xu hướng tìm tòi và trí tưởng tượng của các tác giả, mình không cho rằng lằn ranh này có thể tồn tại. Nếu như ngày mai mình viết một bộ truyện trong đó một cô gái Sudan thế kỷ 22 (lúc này đã là cường quốc số 1 thế giới) phải lòng một anh robot (giống hệt như người) lấy nguyên mẫu là một người con của Thành Cát Tư Hãn, ai bảo đó là khoa học viễn tưởng và ai bảo đó là ngôn tình? Ai bảo rằng đây không phải là một thể loại mới? Mà đấy là mình suy nghĩ mất 15 giây mới ra được một cốt truyện như vậy, mình dám chắc nhiều người viết ngoài kia chỉ mất 1 giây cũng ra được bao nhiêu cốt truyện khác. Những ranh giới tùy tiện do con người đặt ra thì cũng do con người phá được. Điều này đúng với luật, điều này đúng với kinh tế, vậy tại sao lại không đúng với nghệ thuật?

Thứ ba, có lẽ cấm rồi cũng chả đạt được gì. Internet trước giờ vẫn là kênh phân phối hiệu quả mà lại miễn phí đối với thể loại này mà lại còn miễn phí. Các tác giả nếu muốn xuất bản sách có lẽ phải thay đổi các nhân vật hoặc bối cảnh đi một tẹo, sao cho giảm thiểu những yếu tố mà những người có quyền dựa vào đó để phán rằng “đây là ngôn tình”. Nhưng giả sử các tác giả không muốn làm như vậy thì những người hâm mộ thể loại này sẽ không được mua sách nữa. Tác giả và dịch giả mất một nguồn sống, nhà xuất bản mất doanh thu còn nhà nước mất thu thuế. Truyện ngôn tình hay có thể mất dần đi mà thay bằng truyện dở hơn?

——

My Reading Year (Part 1): Four Lessons I Learnt About Reading

Last year was the first time ever my annual book count reached one hundred, and over the last two years my total book count has reached one hundred and fifty-five (thank you Goodreads for the reading challenge and tracking tool). Throughout the process, I’ve always felt that the act of reading teaches me great lessons about how and what to read, and I’ve chosen to share four of these lessons here. You might consider this article a few tips on reading that I’ve already tested extensively on myself.

Continue reading

Bus 52, quận 16, 1 món quà và 2 bàn chân

Cảm ơn các bạn đồng nghiệp đã bắt mình phải học cách chụp ảnh bằng việc tặng mình một chiếc máy ảnh mà chính mình cũng tự thấy không xứng đáng với nó.

Để kỉ niệm món quà đáng nhớ này, mình làm một chuyến đi bộ từ nhà đến công ty, trong một ngày thời tiết không thể xấu hơn. Đường đi sau bao nhiêu lần ngồi bus 52 thì đến nay đã thuộc lòng và không cần xem bản đồ. Cần nói thêm là bus 52 chạy từ nhà mình lên đến quận 16 là một quận rất đẹp của Paris, với phong cách tư sản rất đặc trưng.

Tuy khả năng cảm thụ nghệ thuật xấp xỉ bằng 0 nhưng may thay nhờ có máy tốt và Paris làm người-mẫu-không-đỏng-đảnh (“Xấu quá, chụp lại đi” ư? Không đời nào) nên người chụp cảm thấy khá vui khi đi bộ và ghi lại những kiểu ảnh này mà khi nhìn kĩ sẽ thấy nhiều tấm không bố cục, mất nét và nói chung là thể hiện rõ khả năng của người chụp. Ngoài ra, người chụp với trình độ hiện có cũng không biết sử dụng Photoshop nhằm mục đích làm ảnh đỡ xấu.

Nhưng mà thôi, chẳng phải vui là mục đích chính rồi hay sao?

img_0126

Boulevard d’Auteuil – mon petit chez moi pendant deux années

img_0129

Avenue Robert Schuman

img_0134

Avenue Théophile Gautier

img_0135

Floriste

img_0145

Place Rodin

img_0146

Place Rodin

img_0152

Avenue Mozart

img_0154

PPP: Passy – Pompe – Paul Doumer

img_0156

La Muette

img_0159

Rue Gustave Nadaud

img_0171

Pompe – Georges Mandel – Mairie du XVIe

img_0175

Longchamps – Pompe

img_0177

Pompe – Avenue Victor Hugo

img_0178

Avenue Victor Hugo

img_0180

Place Victor Hugo

Có một điểm chưa hài lòng là vì nhiều lí do, hành trình đành kết thúc sớm ở Place Victor Hugo. Hẹn một lần khác vậy nhé Paris.

 

[Dịch] Trận chiến ở lâu đài Itter

“Họ được đón tiếp bởi những người phòng thủ đang vỡ òa sung sướng – da trắng cũng như da đen, người Mỹ cũng như người Pháp và cả người Đức” (trích)

Cách đây một vài tháng, mình vô tình đọc được một câu chuyện trên History Net về một trận chiến nhỏ trong những ngày cuối cùng của Chiến tranh thế giới thứ 2 ở châu Âu. Dù vai trò của trận chiến này trong lịch sử chắc là không nhiều (nhưng không phải là không có, mọi người đọc thì sẽ biết tại sao), nhưng câu chuyện này làm mình thích vì một lí do khác.

Đó là vì đây có lẽ là trận đánh duy nhất chứng kiến người Mỹ (cả da trắng và da đen), người Pháp và cả người Đức đứng cùng một chiến tuyến. Những con người này đã chiến đấu bảo vệ một nhóm quan chức cấp cao người Pháp bị giam cầm trong một lâu đài trên núi trước sự tấn công của chính … quân Đức. Họ chỉ được giải cứu vào phút chót khi cổng thành sắp bị phá và đạn dược đã sắp cạn.

Câu chuyện này làm mình thích nhất có lẽ là vì tính điện ảnh của nó. Ai lại không thích xem một bộ phim với cốt truyện hao hao “Saving Private Ryan”, trong đó người Mỹ, Pháp và Đức cùng chiến đấu chống lại người Đức và được giải cứu và phút chót cơ chứ?

Đây là lần đầu tiên mình dịch một bài viết thế này, nhưng chắc là cái gì cũng có lần đầu tiên của nó chứ. Việc dịch bài khiến mình vui hơn mình nghĩ, mình sẽ cố gắng phát huy trong tương lai.

Cảm ơn K.A. đã giúp đỡ tớ rất nhiều trong việc thực hiện bài này. Mọi sai sót dịch thuật trong bài là do sự non kém trong kinh nghiệm của mình nha.

Mình không nghĩ là bài này lại đáng để chia sẻ đến vậy (vì không có bài học sâu sắc nào cả), nhưng nếu ai có hứng chia sẻ thì nhớ ghi nguồn nhé 🙂 .

Nguồn và nguyên tác: Ở cuối bài.

Continue reading

Two books on wars

I have long been a casual student of history, and one of the subjects that fascinates me the most is the history of military conflicts. A few years ago, Antony Beevor, author of a book on the battle of Stalingrad that I had read a long time ago, published a doorstopper of a book called simply “The Second World War.” As the name suggests, it is simply a narrative history of all of World War II in both time and space, an enormous task in itself. Having been a fan of his narrative style which combined broad strokes about troops movements and vivid details of the battlefield, I moved the book to my to-read list.

Continue reading